12/8/15

Thảo "organic"

Vợ lại được lên báo Biểu tượng cảm xúc smile. Trồng rau hữu cơ nên giờ có nickname là Thảo organic.

33 tuổi, Phạm Phương Thảo, Giám đốc Công ty CP Thương mại - Dịch vụ Mùa, làm chủ hai cửa hàng kinh doanh thực phẩm hữu cơ Organica tại TP.HCM, một trang trại trồng rau sạch organic rộng 1,8ha ở Long Thành, Đồng Nai và một vườn trồng rau ôn đới hơn 1.200m2 tại Xuân Thành, Đà Lạt.

Vì lo nên mở cửa hàng
Thảo kể: "Khi mang thai, ba tháng đầu tôi ốm nghén, chỉ ăn được rau, nhất là rau sống, nên rất lo, sợ rau không sạch sẽ ảnh hưởng đến em bé.
Thế là tôi mày mò tìm trên mạng, thấy rau sạch hữu cơ (organic) là không sử dụng phân bón hóa học, thuốc trừ sâu, giống biến đổi gen, môi trường canh tác cũng phải sạch, đất, nước không bị nhiễm kim loại nặng, vườn không ở vùng ô nhiễm hay ở gần vườn trồng rau truyền thống phun thuốc trừ sâu, bảo vệ thực vật...


Với các tiêu chí này, rau hái xong, rửa sơ qua là có thể ăn nên tôi ấp ủ giấc mơ gầy dựng một cửa hàng rau và thực phẩm sạch, an toàn cho sức khỏe".
Một buổi tối, trên đường đi học tiếng Anh, thấy một cửa hàng bán quần áo treo bảng sang tiệm, gom góp tiền bạc, Thảo mở cửa hàng đầu tiên trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Q.3 và tìm hiểu kiến thức về rau organic.
Lúc đó tại Việt Nam chỉ có gạo Hoa Sữa và một công ty dược có trà sản xuất theo organic nhưng để xuất khẩu. Thảo tìm đến đề nghị hợp tác và cửa hàng đầu tiên chỉ mới phân phối hai sản phẩm này.
Tình cờ sang Lào, thấy vào mỗi thứ Tư và thứ Sáu hằng tuần, người dân ở đây tụ tập trước cửa chùa Vàng bán sản phẩm organic tự trồng như gạo, trà, rau, mướp..., Thảo mơ ước cũng làm một phiên chợ organic như vậy tại Việt Nam để kết nối với nhiều nông dân và giúp người tiêu dùng có cơ hội mua sản phẩm.
Để mở rộng danh mục, Thảo tìm đến các nhà cung cấp ở Lào để mua sản phẩm organic, rồi nhập thêm các loại đậu, dầu ôliu, sữa hạnh nhân, yến mạch, sữa gạo... ở nhiều nước khác về phân phối. Chỉ một thời gian ngắn, cửa hàng của Thảo đã có gần 500 mặt hàng.
Khi có nhiều sản phẩm, Thảo mới nhận ra người tiêu dùng không phân biệt được thực phẩm organic khác với thực phẩm sạch như thế nào. "Thậm chí, ngay cả khi có bảng phân tích rau hữu cơ, cả người bán lẫn người mua đều không biết có giá trị không vì chưa có cơ quan nào cấp giấy chứng nhận.
Vì vậy, tôi quyết định phải trồng rau để kiểm soát chất lượng và ổn định nguồn hàng", Thảo nói. Song, động lực lớn hơn khiến Thảo quyết tâm làm trang trại là khi nhập thực phẩm hữu cơ, nhiều công ty nước ngoài ngạc nhiên hỏi: "Việt Nam là quốc gia nông nghiệp, nhiều trái cây nhiệt đới, tại sao phải nhập rau quả organic?".
Thảo chia sẻ: "Để học hỏi thêm, tôi sang Malaysia tham quan công viên Organic, xem cách họ đóng gói, bảo quản sản phẩm". Các chuyến đi không chỉ để học hỏi mà còn cho Thảo nhiều cơ hội, như lần đi Thượng Hải tham dự Hội nghị Organic quốc tế, Thảo có thêm nhiều nguồn hàng tốt và tìm hiểu nhu cầu của người dân nơi đây để xuất sản phẩm, ví dụ như hành, tỏi...
Vất vả với trang trại
"Bắt tay vào làm trang trại mới thấy nhiều cái khó và vất vả”, Thảo cho biết. Từ người chỉ làm phân phối, bây giờ phải làm việc với nông dân, nhổ cỏ bằng tay, học cách ủ phân, làm thuốc bảo vệ thực vật từ sinh vật và các cây cỏ dược liệu, dựng nhà lưới, xây dựng hệ thống tưới tiêu, xây nhà ở cho nông dân và khó nhất là tìm được người biết làm organic.
Đặc biệt, phải biết cách xoay vòng vốn, bởi làm trang trại rau hữu cơ đòi hỏi vốn lớn gấp nhiều lần làm trang trại rau sạch. Đơn cử, vườn rộng 2ha với một sào nhà lưới tiêu tốn khoảng 60 triệu đồng, và phải có tiền ứng trước cho nông dân trồng rau. Song, "xót ruột" nhất là thời gian đầu không bán được nhiều sản phẩm nhưng vẫn phải bao tiêu cho nông dân nên nhiều lúc rau tồn bị hư hỏng, phải đổ bỏ.
Cái khó nữa là ở Việt Nam, thực phẩm organic chưa phổ biến, giá cao vì sức người bỏ vào sản phẩm rất nhiều, không thể dùng máy móc, sản lượng lại chưa cao. Ví dụ, trồng dưa leo 5 vụ nhưng chỉ thu hoạch được 1 vụ vì 4 vụ không đạt tiêu chuẩn về chất lượng như quả có vị đắng, không đẹp.
Thảo tâm sự: "Đi đến bất cứ nước nào tìm hiểu về organic tôi cũng thấy lạc quan, lên tinh thần nhưng khi về nước, nhìn vào kết quả kinh doanh và nhu cầu thị trường, đôi lúc cũng bị nhụt chí. Tuy nhiên, nhờ đam mê, tôi tự động viên mình: "Muốn làm organic thì phải quên đi khó khăn".
Kinh doanh rau organic, cái khó nhất là đầu ra, khi thị trường bùng nổ rau sạch khắp nơi. "Để bảo chứng cho sản phẩm, nhất định phải có chứng chỉ organic. Để có được chứng chỉ này, tôi đem mẫu đất, mẫu nước và mẫu rau sang châu Âu kiểm định, mỗi mẫu mất khoảng 400USD, còn nếu kiểm định ở Việt Nam thì mất khoảng 2 triệu đồng, và tôi thực hiện việc này hằng quý.
Để đạt được chứng chỉ quốc tế, tôi tìm đến một công ty tư vấn của Hồng Kông nhờ họ tư vấn làm sao cho trang trại đạt chuẩn. Hiện tôi đang hoàn thiện trang trại để có chứng nhận đạt chuẩn trong năm nay", Thảo cho biết.
Thảo nói về ước mơ làm phiên chợ organic: "Một mình tôi không thể làm được, hiện nay ở Sài Gòn có một nhóm người đã làm được phiên chợ "Sai Gon Green Fair".

Họ có tiêu chuẩn sản phẩm xanh, GAP, hoặc tiêu chuẩn xanh thân thiện môi trường, họ kết nối để mọi người biết thế nào là sản phẩm xanh. Tuy nhiên, do còn ít người tham gia, nhóm còn khó khăn nên tôi mua hai gian hàng ủng hộ và là nhà tài trợ chính, bởi tôi sẽ cố gắng theo đuổi ước mơ này đến cùng".
Bài đăng trên báo Doanh nhân Sài Gòn http://www.doanhnhansaigon.vn/khoi-nghiep/thao-organic/1090598/

Luật pháp của các cụ xưa

Luật pháp của các cụ xưa đơn giản mà hiệu quả hơn nhiều so với ngày nay.

Ví như có quy định rằng nếu như chủ thầu xây dựng xây nhà cho người ta xong mà nhà bị sập thì chủ thầu bị xử chém. Bởi vì hơn ai hết, chủ thầu xây dựng hiểu ngôi nhà mà anh ta xây cho gia chủ vững chắc đến cỡ nào.

Còn trong việc xây cầu thì những người đứng ra nhận thầu sẽ phải dọn nhà cùng thân quyến của họ về sống dưới chân cầu một thời gian sau khi hoàn thành.

Cho nên nhân vụ cái cầu gì đó có vết nứt thì trong khi chờ đợi kết luận khoa học nhất có thể, cứ bắt ông nào tuyên bố nó an toàn đi làm ngày hai lần qua cầu đó là được.

Cũng tương tự như vậy, bắt bọn đi giảng dạy tay trắng thành triệu phú phải chứng minh bọn nó giàu bằng cách mà nó dạy người ta thay vì bán vé vào nghe chém gió. Hoặc bắt chúng ký quỹ 1 triệu USD để những người đi học xong ra áp dụng mà thất bại thì lấy tiền đó đền bù cho họ.

Nhớ trong phim Game of Thrones, ở phương Bắc gia tộc Stark có nguyên tắc khi người đứng đầu đưa ra quyết định xử trảm ai đó thì người đó phải thực hiện việc chém đầu nạn nhân.

Những vị tướng xưa kia luôn dẫn đầu đoàn quân ra trận và chiến đấu với kẻ thù chứ không ngồi phòng máy lạnh nhắn tin bằng iphone cho quân lính.

Người ta ước lượng rằng mỗi khi Napoleon ra trận thì tương đương với việc chi viện thêm 20.000 quân.

Không có ai chịu trách nhiệm, hoặc làm gì ảnh hưởng đến sinh mạng và sức khỏe người khác mà không bị xử lý dẫn tới việc người ta nói gì thì nói.

PS: Status này có mục đích chém gió nên người viết không chịu trách nhiệm về tính chính xác của thông tin :)))

Đất nước ta lắm người tài

Đất nước ta địa linh nhân kiệt, đại khái là lắm người tài. Và tài năng ấy ngày thường thì im lìm, ẩn đật nhưng chợt bùng lên khi có một sự việc kinh khủng xảy ra. Khi đó chúng ta sẽ chết ngợp bởi tình trạng trăm hoa đua nở của các loại nhân tài trí thức ở đủ mọi trình độ chuyên môn xông vào phân tích, mổ xe, phán xét, quy kết, chửi bới,... cho ra vấn đề mới thôi.

Ví như có một vụ án giết người nghiêm trọng nào đó xảy ra, ta chợt nhận ra rằng người bạn bên cạnh ta cả năm không nói một câu nào hợp logic bỗng trở thành thánh phán từng đường đi nước bước của thủ phạm. Hay một ông bạn nào đó cả đời không bao giờ dám nêu chính kiến của mình, nịnh bợ sếp trên, chơi đểu đồng nghiệp bỗng trở thành một nhà đạo đức, một nhà văn hóa... khi bàn về tình trạng xuống cấp của xã hội, phân hóa giàu nghèo, giáo dục băng hoại... của con người VN nói chung.

Rồi hằng hà sa số các loại chuyên gia tâm lý học tội phạm, nghiệp vụ điều tra chỉ dẫn cho công an phải làm gì, phải điều tra ra sao đến cả những kẻ đục nước béo cò, theo đóm ăn tàn, lợi dụng sự đau đớn thương tâm của người khác để trục lợi cá nhân (một comment trên báo viết: "Thật là linh thiêng. Đúng như những người ấy đã báo mộng cho mình"). Chưa kể hẳn sẽ có kẻ tâm thần nào đó gọi điện tới đường dây nóng của công an nói rằng chính hắn là thủ phạm để được nổi tiếng, hệt như cách mà bọn tâm thần hoặc đám khủng bố hay làm.

Thôi kết quả thế nào cứ đợi công an và tòa án giải quyết. Nhưng kinh nghiệm của một thám tử trong phim Mỹ mà mình xem là mỗi khi có vụ án mạng xảy ra thì tốt nhất là cứ nhốt hết cái đám nhiều chuyện ấy lại cho chúng nó tự lý giải và suy đoán. Kết quả cuối cùng là chúng sẽ giết lẫn nhau. (Nhắc lại đây là lời của thám tử trong phim Mỹ nhé).

Đến khi công an tuyên bố bắt được thủ phạm thì có cả một làn sóng thất vọng. Sao mà nhanh thế, dễ dàng thế, nghi phạm gì mà trẻ thế, đẹp trai thế, hiền lành thế... cứ như là họ biết thủ phạm là ai, hình dáng, bề ngoài như thế nào, có những đặc tính cá nhân gì vậy.

Sẽ phù hợp và yên lòng công chúng hơn nếu hai kẻ bị bắt từng có tiền án tiền sự, hay chí ít là nhìn mặt mày bặm trợn, xăm trổ đầy mình. Những suy luận kiểu như vậy rất hay xảy ra và người ta gọi là lỗi suy đoán dựa vào kinh nghiệm cá nhân (theo Daniel Kahneman, nhà tâm lý học đạt giải Nobel kinh tế năm 2002 thì trực giác của con người bị dẫn dắt bởi tập hợp những khuôn mẫu về một nghề nghiệp nhất định nào đó).

Có một điều mà đám đông đúng: xã hội đang ngày càng trở nên bất ổn hơn. Một thống kê mà mình vừa được nghe (chưa kiểm chứng) là tại VN vừa qua thì có đến 75% số vụ phạm tội là do các đối tượng phạm tội lần đầu thực hiện. Điều đó cũng có nghĩa rằng bất kỳ ai cũng có thể trở thành tội phạm chứ không chỉ là những hình mẫu xấu xa như trong truyện cổ tích ngày xưa nữa.

Sống trong xã hội bất ổn, con người trở nên mong manh nhưng cũng manh động hơn. Thay vì suy nghĩ và hành động theo kiểu “suy đoán vô tội”, người ta sẽ chuyển sang hướng “suy đoán có tội” để tự bảo vệ mình. Bạn không thể ra công viên và nhìn thấy một anh chàng đẹp trai đeo kính nào đó và nghĩ rằng anh ấy là người tốt. Thực ra suy đoán vô tội trong tình huống này có nghĩa là vì ta chưa nhìn thấy ai đó phạm tội thì hãy nghĩ họ là người tốt (vô tội). Còn bây giờ, để tồn tại, hãy suy nghĩ theo hướng ngược lại: vì thấy ai đó không phạm tội không có nghĩa là họ chưa phạm tội. Vì vậy, hãy đề phòng!

Cách suy nghĩ này làm cho con người trở nên mệt mỏi vì luôn ở trong tình trạng phải đề phòng và thủ thế. Nhưng cũng không phải là hành động phi lý trí. Xã hội đang đẩy chúng ta hành động theo những thứ mà tổ tiên ta đã làm (và rất thành công để chúng ta có mặt trên đời ngày hôm nay). Khi một người cổ xưa nhìn thấy con hổ, họ sẽ không suy đoán rằng do chưa thấy con hổ này giết người nên nó sẽ không ăn thịt họ. Thay vào đó họ chạy.

Ở thời xưa thì con người trên cả hành tinh này đều đối mặt với những nguy hiểm tương tự và hành động như nhau. Cớ sao ngày nay chỉ có chúng ta phải hành động như các cụ nhà mình? Xã hội nào mà con người ta dễ dàng phạm tội đến như thế?

----------------
Thông tin trong bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của người viết và không nhất thiết là quan điểm của cơ quan nơi tôi làm việc. Mọi sự suy đoán là mắc phải sai lầm suy đoán dựa vào kinh nghiệm cá nhân.

7/8/15

Ở đất nước có chỉ số hạnh phúc nhất thế giới

Trong một ngõ nhỏ quanh co ở một đất nước có chỉ số hạnh phúc cao nhất thế giới và có nhiều tượng đài tốn tiền nhất thế giới


4/8/15

USPEEC phủ nhận bán phá giá thịt gà tại Việt Nam

TTO - Hiệp hội Xuất khẩu trứng và gia cầm Hoa Kỳ (USPEEC) vừa có thông cáo báo chí phủ nhận việc bán phá giá thị gà Mỹ tại Việt Nam trước thông tin một số hiệp hội chăn nuôi và báo chí Việt Nam đã đưa thời gian qua.
Liên tục 11 tháng qua, các chủ trại gà công nghiệp đều bán với giá thấp hơn giá thành. Trong ảnh là một trại gà công nghiệp tại Tân Phú, Đồng Nai - Ảnh: Trần Mạnh
Liên tục 11 tháng qua, các chủ trại gà công nghiệp đều bán với giá thấp hơn giá thành. Trong ảnh là một trại gà công nghiệp tại Tân Phú, Đồng Nai - Ảnh: Trần Mạnh
Theo ông Jim Sumner, chủ tịch USPEEC, một số phần thịt của gà Mỹ được bán tại VN ở mức giá tương tự hoặc cao hơn so với mức giá ở Hoa Kỳ, do đó theo quy định của Tổ chức Thương mại thế giới, các sản phẩm thịt gà này không bị bán phá giá.
Hai phần ba lượng đùi gà góc tư sản xuất ở Hoa Kỳ được tiêu thụ tại nội địa, số còn lại được xuất khẩu tới hơn 125 quốc gia trên thế giới, trong đó có VN ở mức giá thấp hơn so với giá của lườn gà (ức gà) và cánh gà nhưng với giá bán tương tự tại Mỹ.
Các sản phẩm gia cầm của Hoa Kỳ được xuất khẩu sang Việt Nam chủ yếu là đùi gà góc tư, đùi gà, và chân gà.
Ông Sumner cũng cho biết tất cả sản phẩm gia cầm của Mỹ đều được kiểm tra bởi Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ về tiêu chuẩn chất lượng và an toàn thực phẩm.
Ngành gia cầm Hoa Kỳ không có lợi ích trong việc cạnh tranh với ngành gia cầm VN, hoặc trong việc cạnh tranh trực tiếp với các sản phẩm sản xuất nội địa, bởi vì sự gia tăng tiêu thụ sản phẩm gia cầm có lợi cho tất cả mọi người, ông Sumner nói.

Sự chuyên nghiệp của người Mỹ

Các cơ quan của Mỹ liên kết với nhau rất chặt chẽ và hoạt động chuyên nghiệp. VN vừa mới có ý định điều tra chống bán phá giá và đến nay thì chưa có gì cụ thể cả thì phía Mỹ đã có công văn phản đối.

Vậy mà suốt mấy ngày qua, hầu hết các chuyên gia kinh tế (thực tế phải gọi là là kỹ sư kinh tế thì đúng với tâm và tầm của họ hơn) cũng như các chuyên gia luật đều lên tiếng với các giọng điệu như:

-Không dễ kiện đâu!


-Kiện không được đâu!
-Tốn kém lắm (Dân người ta bỏ tiền ra chứ có phải xin của mấy bố đâu?)

-Không đủ bằng chứng đâu! (Chưa làm sao biết hả ông nội?)

-Nhà nước không thể làm thay doanh nghiệp (ủa doanh nghiệp có quyền yêu cầu nhà nước bảo vệ họ chứ, họ có yêu cầu nhà nước kiện thay đâu)

-Chăn nuôi phải hi sinh cho hội nhập
...
Bất ngờ nhất là một bác Cục phó Cục chăn nuôi còn bảo giá thành gà của VN lên đến 29.000 đồng/kg và bác ấy thấy ngoài thị trường gà Mỹ bán với giá trên 30.000 đồng/kg chứ chưa thấy gà 20.000 đồng/kg.

Quản lý ngành chăn nuôi mà thông tin cập nhật thế này thì dân chết, dân chết!!!

Thật tuyệt vời! Không thể tin được!

3/8/15

Mưa lũ ở Quảng Ninh

Quê vợ đang bị mưa lũ, bùn, than ngập nhiều nơi. Nhiều người chết, nhiều gia đình tan nát, tài sản tan tành,...

Nhưng sau vụ việc này, các công ty khai thác than, khoáng sản và tài nguyên thiên nhiên, các cơ quan bộ ngành liên quan và chính phủ sẽ làm gì đó mới quan trọng.

Chắc chắn sẽ có hai ý tưởng:

1-Đây là thảm họa thiên tai cả trăm năm mới xảy ra một lần, và nguyên nhân của nó chắc chắn có liên quan đến việc chặt hết rừng, khai thác bừa bãi, không có phương án đối phó với thảm họa.

Vì vậy rút kinh nghiệm, cần phải đưa vào các thể loại dự án những phương án đối phó lớn gấp 10 lần thảm họa này.

2-Đây là thảm họa cả trăm năm mới có một lần nên... lo quái gì. Cả trăm năm nữa nó mới xuất hiện trở lại cơ mà.

Đa số thì người ta sẽ đi theo hướng thứ 2 và thảm họa lần tới sẽ đến sớm hơn và kinh khủng hơn nhiều.

20/7/15

Tránh xa kiểu ăn uống tốt cho cơ bắp mà hại não

Có tuổi rồi nên giờ mình hay để ý đến chuyện ăn uống.

Hôm rồi đi phiên chợ thực phẩm hữu cơ và thực phẩm sạch có gặp một bạn đang ăn uống theo cái trường phái gì đó ở Nhật, hình như là Obama hay Osaka gì đó.

Bạn ấy thuyết trình với mọi người về cách ăn này thần diệu cực kỳ nên mình khá mê. Nhưng mình có trao đổi với bạn ấy rằng đó là cách ăn uống khoa học nhưng nguồn thực phẩm ăn theo cách đó cũng quan trọng. Ví dụ như ăn gạo lứt nhiễm thuốc trừ sâu, rau dư nirat thì cũng có hại cho sức khỏe như thường.


Bạn ấy nhìn mình khinh khỉnh và cho biết, cách ăn như này là siêu khỏe rồi, còn lo gì đến nguồn gốc thực phẩm nữa. Và để dẫn chứng bạn ấy bảo cái ông tổ sáng tạo ra phương pháp ăn này đã từng uống cả chai thuốc độc mà chằng sao đấy!!!

Thông tin đó thì mình chưa kiểm chứng, nhưng mình cũng quen một số bác từng làm phân bón và thuốc trừ sâu cũng tuyên bố là uống được sản phẩm của mình làm ra. Hiện nay các bác ấy đều nằm ở nghĩa địa cả (nguyên nhân thì chưa chắc là do uống thuốc trừ sâu).

Vậy nên khi nghe bạn ấy nói thế thì mình cũng thôi luôn ý định tìm hiểu về cách ăn uống nói trên. Chẳng dấu gì, do chỉ số IQ chỉ ở mức trung bình nên mình có nguyên tắc là tránh xa các thể loại phong trào ăn uống tốt cho cơ thể nhưng hại não.

PS: Hiện mình đã tìm thấy một cách ăn uống khác phù hợp hơn nhiều theo hướng dẫn của bác Nassim Nicholas Tableb.

2/7/15

Note ngày 2-7-2015




Hóa ra đại tướng Phùng Quang

Thanh đi khám bệnh ở bên Pháp mà
Vậy mà cứ mở mạng ra
Tướng quân bị (chấm) đăng trên báo lề
Trái làm dân chúng xôn xao
Dân Cam được thể tiến vào Long An


1/7/15

Gà Việt phát hoảng với đùi gà Mỹ chưa tới 20.000 đồng/kg

TT - Hàng trăm ngàn tấn thịt gà đông lạnh (chủ yếu đùi gà) đã nhập khẩu từ cuối năm 2014 và đầu năm 2015 đang được bán ra với giá siêu rẻ: chưa tới 20.000 đồng/kg.


Hàng trăm ngàn tấn thịt gà đông lạnh bán ra với giá siêu rẻ này khiến người chăn nuôi lỗ nặng.

Ngay cả giới kinh doanh cũng ngạc nhiên vì giá gà nhập khẩu, nhất là gà Mỹ, lại rẻ đến như vậy vì giá bán lẻ tại Mỹ hiện đang rất cao, ở mức 3 - 4 lần giá thịt cùng loại bán tại VN.
Đùi gà Mỹ rẻ như... rau
Vừa hỏi giá các loại thịt gà đông lạnh từ một nhà cung cấp quen tại Bình Chánh (TP.HCM), anh Nguyễn Xuân Trường, chủ quán cơm bình dân tại Bình Dương, nhận được tin nhắn với nội dung giá đùi gà Mỹ 19.000 đồng/kg, má đùi 17.500 đồng/kg, cánh gà 55.000 đồng/kg và gà nguyên con (không đầu, cánh, chân) 35.000 đồng/kg. “Giá gà đông lạnh năm nay rẻ bất ngờ, năm ngoái tôi mua thường ở mức 30.000 đồng/kg” - anh Trường cho biết.
Do giá thịt đông lạnh nhập khẩu rẻ và dễ bảo quản, các quán cơm bình dân như anh Trường đã thay thế tất cả món thịt gà trong thực đơn như đùi gà, cánh gà, gà kho... sang hàng nhập. “Chỉ còn món gà ta vẫn phải dùng thịt gà trong nước” - anh Trường nói.
“Không thể sống nổi” là khẳng định của giám đốc kinh doanh một công ty chăn nuôi quy mô lớn tại Đồng Nai khi nhận được bảng thông báo giá mới của một đơn vị nhập khẩu. “Đùi gà Mỹ về đến VN bán với giá chưa tới 20.000 đồng/kg thì rẻ như rau ở siêu thị. Ngay cả các công ty và nông dân đang bán lỗ như hiện nay vẫn không thể cạnh tranh được với gà nhập khẩu” - vị giám đốc này cho hay.
Khảo sát ngoài thị trường, giá bán gà công nghiệp đông lạnh nhập khẩu đang rẻ hơn giá gà tươi trong nước 30 - 50%. Trong đó, thịt gà Mỹ nhập khẩu về VN có giá ngày một rẻ hơn và rẻ nhất trong số các quốc gia xuất khẩu thịt gà vào VN.
Cụ thể, theo số liệu của Tổng cục Hải quan, giá trung bình của năm tháng đầu năm 2015 với mặt hàng cánh gà đông lạnh, trong khi giá của Brazil và Argentina lần lượt là 1,9 USD/kg và 2,1 USD/kg thì cánh gà Mỹ chỉ có 1 USD/kg. Với mặt hàng đùi gà, giá cao nhất là gà nhập từ Lithuania 2,1 USD/kg, tiếp đến là Brazil 1,5 USD/kg, trong khi giá đùi gà Mỹ chỉ có 0,9 USD/kg.
Theo Chi cục Thú y TP.HCM, hiện mỗi tuần đơn vị này đã cấp phép lưu thông 1.700 - 1.800 tấn thịt gà đông lạnh các loại (chưa kể phụ phẩm), tăng khoảng 25% so với cùng kỳ năm ngoái. Theo Tổng cục Hải quan, trong năm tháng đầu năm 2015 VN đã nhập gần 54 triệu USD thịt gà các loại, bằng 52% tổng giá trị nhập khẩu của cả năm 2014. Đáng chú ý, thịt gà Mỹ nhập khẩu ngày một nhiều hơn khi chiếm tới 65% giá trị nhập khẩu (34,8 triệu USD).
Nhập khẩu gà của VN ngày một tăng lên, trong khi giá nhập khẩu không ngừng hạ xuống đang tàn phá ngành chăn nuôi trong nước. Theo Hiệp hội Chăn nuôi Đông Nam bộ, năm 2014 VN nhập khẩu trên 90.000 tấn thịt gà và phụ phẩm gà các loại. Nếu tính về khối lượng, thịt gà nhập khẩu chiếm khoảng 25% tổng lượng thịt gà công nghiệp nuôi trên toàn quốc. Nhưng do đa số thịt gà nhập khẩu là đùi và cánh nên số lượng nhập khẩu tương đương số lượng mặt hàng này trong nội địa.
Với giá rẻ hơn rất nhiều từ 
40 - 50%, cánh và đùi gà nhập khẩu đã đánh bật các sản phẩm cùng loại trong nước. Đùi và cánh gà nhập khẩu đã có mặt ở hầu hết bếp ăn công nghiệp, trường học, bệnh viện, quán cơm bình dân, chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh..., chân gà đông lạnh có mặt tại hầu hết quán nhậu bình dân, còn thịt gà xay đông lạnh giá rẻ đang dần thay thế thịt gà tươi trong nước trong phân khúc chế biến xúc xích, thịt viên... Hậu quả là thị phần thịt gà tươi trong nước ngày càng bị thu hẹp trước sức tấn công ngày một khốc liệt của thịt nhập ngoại.
Bất thường với gà nhập
Trở về sau chuyến đi Mỹ mới đây, ông Phi Long, chủ trang trại gà tại Đồng Nai, cho hay không hiểu sao giá gà Mỹ đưa về VN lại có thể rẻ đến mức không tưởng như hiện nay. “Tôi đến các siêu thị Mỹ, giá đùi gà họ bán lẻ vẫn ở mức 
1,5 - 2 USD/pound, tức 60.000 - 80.000 đồng/kg, trong khi giá nhập về đến VN chỉ có 16.000 - 18.000 đồng/kg và giá bán ra chỉ có 19.000 đồng/kg là không thể tin nổi” - ông Long phân tích.
Ông Nguyễn Văn Ngọc, phó chủ tịch Hiệp hội Chăn nuôi Đông Nam bộ, cũng cho rằng giá thành nuôi gà của VN hiện đang ngang bằng với các quốc gia trong khu vực và chỉ cao hơn so với Mỹ khoảng 5.000 đồng/kg vì họ ở ngay nguồn nguyên liệu bắp, đậu nành. Tuy nhiên, nhân công ở Mỹ lại cao hơn của VN gấp 10 lần, cộng thêm chi phí vận chuyển và thuế nhập khẩu, giá thành gà Mỹ nhập khẩu về VN phải bằng với giá thành nuôi trong nước.
“Nhưng không hiểu sao giá gà Mỹ lại rẻ bất thường như vậy. Chúng tôi đề nghị các cơ quan chức năng vào cuộc kiểm tra xem hàng nhập khẩu từ Mỹ nói chung và các quốc gia khác nói riêng có phải là hàng cận và hết hạn sử dụng được các công ty nước ngoài bán rẻ cho VN hay không?” - ông Ngọc nói.
Ông Lê Bá Lịch, chủ tịch Hiệp hội Thức ăn chăn nuôi VN, cho hay giá thịt gà Mỹ nhập khẩu về VN giảm thời gian qua do nhiều nguyên nhân. Trước hết là do giá chăn nuôi của họ giảm vì hầu hết nguồn nguyên liệu chăn nuôi như bắp, đậu nành đều giảm rất mạnh. Tập quán tiêu dùng của người Mỹ cũng khác VN do họ ăn nhiều ức gà (có giá rất cao) trong khi ăn ít đùi và cánh.
Dù vậy, việc giá gà nhập khẩu về đến VN bán ra chưa đến 1 USD/kg đùi gà là quá vô lý. Bởi dù người chăn nuôi ở Mỹ có lợi thế ở vùng nguyên liệu bắp và đậu nành nhưng họ có chi phí chăn nuôi lớn hơn VN, chưa kể chi phí vận chuyển và thuế nhập khẩu. Vì vậy, không loại trừ việc nhập khẩu có gian lận thương mại, tức nhà nhập khẩu mua hàng gần hết hạn sử dụng với giá rẻ rồi thay đổi nhãn mác bán cho người tiêu dùng.
Một nguyên nhân nữa mà VN cần lưu ý là từ cuối năm 2014 đến nay Mỹ xảy ra dịch cúm gia cầm nghiêm trọng, dẫn đến tình trạng hàng loạt nước ngưng nhập khẩu gà Mỹ. Do bị ngưng mua hàng, các công ty Mỹ sẽ tìm cách đẩy hàng tồn kho đi với giá rất rẻ và VN là một trong những điểm đến.
“Tôi không hiểu tại sao nước Mỹ xảy ra dịch cúm gia cầm nghiêm trọng như vậy mà VN vẫn cho phép nhập khẩu chân gà, cánh gà về với số lượng lớn. Chỉ đến khi nhiều quốc gia ngưng nhập, đến ngày 1-5 VN mới tạm ngưng nhưng các lô hàng đã ký trước đó vẫn được cho nhập về” - ông Lịch thắc mắc.
Nguy cơ vỡ nợ hàng loạt
Trong khi thịt gà nhập khẩu về ngày một nhiều, ngành chăn nuôi gà công nghiệp trong nước ngày một khó khăn hơn. Theo người chăn nuôi, giá gà công nghiệp của các trang trại trong nước từ đầu năm đến nay luôn dao động ở mức 21.000 - 22.000 đồng/kg, thấp hơn 35% so với cùng kỳ năm ngoái. So với giá thành sản xuất, người chăn nuôi gà đang bán lỗ 4.000 - 5.000 đồng/kg, tức khoảng 10.000 - 12.500 đồng/con gà.
Theo Hiệp hội Chăn nuôi Đông Nam bộ, nếu tính toán cả ngành chăn nuôi gà công nghiệp từ đầu năm đến nay, số tiền thua lỗ ở mức khổng lồ. Bởi mỗi ngày các trang trại gà công nghiệp trên toàn quốc đưa ra thị trường khoảng 550.000 con gà trong khi thời gian thua lỗ kéo dài 4 - 5 tháng qua, tổng số lỗ mà các công ty chăn nuôi và nông dân ngành này đã gánh lên tới gần 1.000 tỉ đồng.
Ông Nguyễn Văn Ngọc, phó chủ tịch Hiệp hội Chăn nuôi Đông Nam bộ, cho hay chỉ tính riêng trong hiệp hội này đã có 3.000 trại gà công nghiệp hiện đại với vốn đầu tư khoảng 2 tỉ đồng/trại, phần lớn là tiền vay ngân hàng với phương án kinh doanh bán gà có lời.
Việc giá gà liên tục giảm thấp hơn giá thành thời gian qua đã đẩy người chăn nuôi vào tình thế hết sức khó khăn, nguy cơ vỡ nợ rất lớn. “Nếu Nhà nước không có biện pháp hạn chế gà nhập khẩu với giá quá rẻ như thời gian qua, nguy cơ vỡ nợ 6.000 tỉ đồng của ngành nuôi gà hoàn toàn có thể xảy ra” - ông Ngọc cảnh báo.

23/6/15

Bệnh đái đường

Bệnh đái đường ở VN nguy hiểm quá, tội bác lái xe ghê! 
(Ảnh chụp trên đường ở quận 1 hẳn hoi nhé).




21/6/15

Note ngày 21-6-2015



Thay vì tuyên chiến với chửi tục, VN nên có chiến dịch tuyên truyền để người dân chửi tục có văn hóa :)

18/6/15

Note ngày 18-6-2015

Ngay từ khi ký hợp đồng với doanh nghiệp thì nông dân đã biết được rằng số lượng vài ba tấn bán cho doanh nghiệp xuất khẩu chiếm một tỉ lệ khá nhỏ so với tổng thu của cả vườn.

Vì vậy hãy cứ dành đủ lượng hàng để bán cho doanh nghiệp theo hợp đồng, còn lại thì tự tìm cách tiêu thụ thay vì than thở doanh nghiệp mua ít quá mà tôi đã lỡ trồng cả vườn theo tiêu chuẩn VietGAP rồi.

Với nỗ lực của mọi thành phần, tiêu thụ vải năm nay đã tốt hơn rất nhiều so với các năm trước. Vậy nên, nông dân và nhất là những người viết đừng cố tìm cách đẩy vấn đề lên rằng vải VietGAP không bán cho doanh nghiệp đi Mỹ, đi Úc được nên phải bán qua Trung Quốc.

Làm VietGAP mới chỉ là tiêu chuẩn tối thiểu để đảm bảo rằng sản phẩm mà người làm ra là an toàn (ít nhất là với tiêu chuẩn của VN) với người sử dụng.

Một khi nông dân nghĩ rằng mình cần làm ra trái vải với tiêu chuẩn cao nhất của thế giới vì rằng mình phải làm thế cho bản thân, cho người dùng và cho thương hiệu nông sản VN, thì khi đó đầu ra chẳng lo thiếu và giá sẽ cao.
Ôi, lại nghĩ về Nhật nữa rồi!!!

Viết khi đọc bài này: http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/hang-hoa/vai-dat-chuan-phai-ban-voi-cho-trung-quoc-3235426.html

24/4/15

Xúc phạm heo!

Thông tin một người chăn nuôi ở Vĩnh Long cho heo nghe nhạc của Đàm Vĩnh Hưng và Lý Hải để giúp heo đẻ tốt, thịt ngon (trước giờ tôi cứ nghĩ khi nghe nhạc của hai vị này thì heo sẽ chết, hoặc ít ra cũng bị điên cơ) lẽ ra nên được các nhà báo khoa học (hay ít ra thì viết về nông nghiệp ) giải quyết thì đỡ cho bà con biết mấy. Đằng này, nó bị lái theo hướng giật gân, câu khách với nhiều thông tin cố làm cho câu chuyện thêm phần ly kỳ và mơ hồ hơn.

Trước đó người ta đã nuôi bò bằng nhạc giao hưởng, nuôi gà bằng nhạc jazz rồi. Tất cả những câu chuyện về việc mở nhạc cho heo, gà hay bò để làm tăng chất lượng thịt, sữa trứng chỉ là những trò pr mà người nuôi cố tình (hoặc tưởng thật) kể cho mọi người nghe. Chưa có đủ bằng chứng khoa học khẳng định cho những kiểu chăn nuôi ấy. 

Nếu thực sự cho động vật nghe nhạc giúp chúng dễ đậu thai, đẻ nhiều hơn và chất lượng thịt thơm ngon hơn thì những tập đoàn chăn nuôi lớn như CP, Japfa, Emivest,.. hẳn sẽ không ngần ngại mời các ca sĩ nổi tiếng nhất của VN về hát cho heo gà của họ nghe mà còn đầu tư cả giàn chiếu phim 3D cho chúng giải trí nữa.

Do nghề nghiệp mà tôi có dịp được vào tận chuồng heo, gà của một số tập đoàn chăn nuôi lớn (không phải tôi nói cho oai gì, nhưng vào được những chỗ ấy còn khó hơn vào bảo tàng gấp mấy lần, nhưng đó là một đề tài khác). Nhưng tất cả các trại chăn nuôi của họ chẳng có nhạc nhẽo gì tất. Heo gà sống trong chuồng một cách đầy cam chịu với vòng đời ngắn hơn nhiều so với động vật chăn thả bên ngoài. Chỉ có hai nguồn phát nhạc trong các trại heo gà là từ chiếc tivi trong phòng công nhân hoặc từ điện thoại của họ khi rảnh rỗi.

Lạ cái là người ta tin ngay việc heo gà sẽ lên thánh khi được nghe nhạc (nên mới xuất hiện trên báo nhiều đến thế). Tôi cứ đoán bừa rằng việc mở nhạc trong chăn nuôi nó mang một ý nghĩa… khoa học hơn rất nhiều.
Vào khoảng năm 1890 tại Nga, nhà khoa học Ivan Pavlov nghiên cứu về hệ thống tiêu hóa của một con chó giống chăn cừu Đức nuôi tại phòng thí nghiệm. Cũng giống như con người, khi thấy thức ăn thì con chó sẽ tiết nước bọt, dạ dày sẽ tiết ra dịch vị để chuẩn bị tiêu hóa thức ăn (đây gọi là phản xạ không điều kiện, tức là nó tự thế chứ em cũng chẳng biết vì sao nó thế). Nhưng ông Ivan Pavlov nhận thấy rằng, không chỉ có thức ăn mới làm cho con chó tiết ra dịch vị mà tiếng bước chân của người đem thức ăn đến cho nó cũng có tác dụng tương tự. Nghĩa là mỗi khi nghe tiếng bước chân của người đem thức ăn đến gần thì dù chưa nhìn thấy thức ăn con chó cũng tiết ra dịch vị như thấy thức ăn. 

Điều này được giải thích là do trong quá trình chăm sóc, mỗi lần nghe thấy âm thanh tiếng bước chân của người cho ăn thì cũng là lúc con chó có thức ăn (và tiết ra dịch vị). Do đó, lâu dần tiếng bước chân tạo ra một phản xạ ở con chó như là thức ăn. Nghiên cứu này được Ivan Pavlov phát triển thành định luật phản xạ có điều kiện, có lẽ là công trình giúp ông đạt giải Nobel năm 1904. 

Gọi là phản xạ có điều kiện vì nó phải có thêm một yếu tố khác nữa (điều kiện) thì mới hình thành nên phản xạ. Nếu không có thức ăn thì tiếng bước chân của con người chẳng thể làm cho chú chó tiết ra dịch tiêu hóa được. Nhưng khi đã được thiết lập rồi thì dù không có thức ăn, tiếng bước chân vẫn làm được điều trên. Nếu chạm tay vào nước sôi cơ thể sẽ tự động có phản ứng rụt tay lại là phản xạ không điều kiện nhưng đến tháng nhận lương về đưa cho vợ là phản xạ có điều kiện (nếu không thì còn lâu mới đưa keke).

Vì vậy, việc cho động vật nghe nhạc thực ra là dạng thiết lập phản xạ có điều kiện. Thường khi cho ăn thì người ta cho chúng nghe nhạc. Sau này, mỗi khi có tiếng nhạc là động vật lại tiết ra dịch vị và cảm giác thèm ăn. Hoặc như trường hợp heo của bác Nguyễn Vũ Phương ở Vĩnh Long thì khi chúng ngủ được nghe nhạc lâu dần thành quen, khi nào mở nhạc chúng đều nhắm mắt lim dim còn khi tắt nhạc là phải dậy đòi ăn .

Đó cũng là bí quyết của người Nhật Bản khi nuôi bò Kobe, loại bò ngon nhất thế giới. Bò Kobe được nghe nhạc giao hưởng khi ăn nhưng không đồng nghĩa vì nghe nhạc nên thịt bò Kobe ngon. Đơn giản người nuôi chỉ muốn tạo ra một phản xạ có điều kiện cho bò là khi nghe nhạc chúng sẽ tiết ra dịch vị ở dạ dày và thèm ăn.

Đến thời điểm vỗ béo, bò Kobe cần ăn nhiều hơn thông thường để có lượng mỡ đủ lớn. Khi đó, ở giữa các bữa ăn như thường lệ, người nuôi sẽ mở nhạc để bò tiết ra dịch vị và cảm giác thèm ăn để ăn được nhiều hơn dù rằng chúng chẳng đói đến mức đó. Tích mỡ trong giai đoạn vỗ béo trước khi xuất chuồng cực kỳ quan trọng trong kỹ thuật nuôi bò Kobe. Nếu không đủ mỡ (và sau đó là đánh tan mỡ cho len lỏi vào các thớ thịt) thì thịt bò sẽ không đạt chất lượng. Đó là lý do ngoài cho bò nghe nhạc để ăn nhiều hơn, người ta còn cho bò uống bia và mát xa cho nó 

Công trình nghiên cứu về phản xạ có điều kiện của Pavlov đã được đưa vào chương trình sinh học cấp 2 ở VN từ lâu rồi. Không hiểu sao khi được hỏi về việc cho heo nghe nhạc để dễ đẻ thì Đàm Vĩnh Hưng lại tỏ ra bất ngờ còn Lý Hải thì sốc vì không ngờ heo cũng biết nghe nhạc. 
Nói như thế là xúc phạm heo. (Trong tiểu thuyết Trai súc vật của George Orwell thì sau này heo sẽ tiến hóa thành người và chúng đã xây dựng thành công chủ nghĩa gì gì đó ở trại súc vật cũng như có phát ngôn nổi tiếng “Mọi loài vật đều bình đẳng nhưng một số loài bình đẳng hơn những loài khác”).

Tất nhiên, không thể bỏ qua hoàn toàn rằng âm thanh (đặc biệt là âm nhạc) có một tác dụng tích tới con vật (và hình như cả với con người). Âm thanh ảnh hưởng tới con người theo 4 cách là sinh lý, tâm lý, nhận thức và hành vi. Nhưng đây là một câu chuyện khác có thời gian tôi sẽ kể. Lấy một ví dụ về tác động của âm thanh tới sinh lý thế này nhé: bạn có để ý rằng khi ra biển nghe sóng vỗ thấy dễ chịu không? Tần số của sóng biến khi trời êm dịu vào khoảng 12 chu kỳ/ phút, thật lạ là con số này cũng gần bằng số lần hít thở trong một phút của người khi ngủ. Có lẽ đó là lý do vì sao người ta thường nghĩ tới bãi biển khi được nghỉ lễ.

Về vấn đề nuôi heo bằng âm nhạc, tôi tâm đắc nhất là phát biểu của ông Nguyễn Đăng Vang, Chủ tịch hội chăn nuôi VN. Ông Vang nói rằng, âm thanh nhẹ nhàng sẽ khiến vật nuôi không bị stress, thoải mái và phát triển tốt. Còn âm thanh tin tức thời sự có nhiều cường độ, hỗn tạp, ngay chính con người lúc muốn nghe lúc không huống gì con vật. Vật nuôi nếu bị âm thanh lớn, có tiếng động nhiều sẽ hoảng sợ, cơ thể sẽ mệt mỏi, stress và gây ra những tác dụng xấu khác. Nói túm lại thì ông Vang cho rằng heo nghe thời sự coi chừng bị ức chế! 

Cái này thì hẳn nhiều người (trong đó có tôi) hoàn toàn đồng ý với ông Vang. Chương trình thời sự lúc 19 giờ hàng ngày chỉ có 45 phút mà có đến hơn 20 phút đưa tin về hoạt động vô thưởng vô phạt của các bác nào đó, có hôm chỉ đọc mỗi một cái toàn văn gì gì đó là hết luôn thời lượng cho tin tức trong nước thì không bị ức chế mới lạ!

23/1/15

Apple Mỹ có đầy vi khuẩn!

Đến thời điểm này thì các cơ quan chức năng vẫn chưa tìm thấy táo có nguốc gốc từ công ty Bidart Bros (California) xuất khẩu về VN.

Thông tin cảnh báo trước đó của Mạng lưới cảnh báo an toàn thực phẩm toàn cầu cũng nói là có nguy cơ táo nhiễm khuẩn vào VN. Từ đó VN mới phải tiến hành xác minh xem có hay không.

Cũng cần lưu ý thêm là táo VN nhập khẩu từ Mỹ chủ yếu (trên 90%) từ bang Washington còn trang trại của Bidart Bros ở Cali. Họ chỉ trồng 2 loại táo là Gala và Granny Smith với khối lượng chưa đến 0,5% tổng sản lượng hai loại táo này trên toàn nước Mỹ. Nước Mỹ có hàng chục ngàn chủ trang trại và công ty gia đình trồng táo như Bidart Bros. Như vậy có thể suy luận rằng xác xuất VN mua táo của công ty này là rất thấp. Và những bệnh nhân bị nhiễm bệnh nghi từ táo cũng là ăn táo caramel (tức là táo đã chế biến, giống như táo làm mứt vậy) chứ không phải ăn táo tươi.


Vậy mà các báo đã thi nhau táo nhiễm khuẩn, táo chết người có bán tại VN, tràn lan tại VN,... như thật.

Đưa tin kiểu đó có lợi gì cho người tiêu dùng, cho doanh nghiệp, cho xã hội?

Tip cho các chuyên gia chém gió: Nếu muốn tìm vi khuẩn trên sản phẩm táo Mỹ ở VN, cách tốt nhất là đem mấy sản phẩm của Apple (như iphone, ipad và Macbook) đi phân tích thì có đủ các loại vi khuẩn trên đó rồi tha hồ viết.

22/1/15

A dua chém gió

Vừa xem một clip về hai thợ mộc Nhật Bản ghép 2 miếng gỗ với nhau. Hay nhất là có hàng trăm like và bình luận theo kiểu "Hoàn hảo, đúng là người Nhật, xem mà học hỏi, VN mình chẳng bao giờ làm được, vân vân và vân vân".

Thời xưa để xây đình chùa, làm một cái nhà lớn 5 gian ba chái với đủ mọi vật dụng từ sập gụ, tủ chè đến bàn ghế... nhưng những thợ mộc của chúng ta có dùng đến một cái đinh nào đâu.

Thế hồi đó các cụ nhà ta dùng cái gì để ghép gỗ? Bằng keo con voi à?

Có những người cả đời ăn cơm mà không biết cây lúa như thế nào, thậm chí một hạt thóc họ cũng không biết. Có những người ngày nào cũng uống sữa nhưng không biết con bò nó trông thế nào. Cho nên nếu thấy clip Nhật Bản trồng lúa, nuôi bò thì họ cũng ồ à như thế mà thôi.

21/1/15

Những điều vớ vẩn về sữa bò tươi

Thông tin về việc người dân Lâm Đồng đổ sữa bò tươi ngay lập tức thu hút dư luận. 

Người ta nghĩ ngay tới hình ảnh những em bé nghèo cả tháng không có một miếng thịt huống chi là uống sữa mỗi ngày mà sữa đem đi đổ. 

Người khác thì gào lên, có cái nước nào như thế này không, sữa mua cho con thì cao chót vót mà sữa bò của người dân không bán được đem đổ bỏ. 

Một số người cứ mở miệng là chửi doanh nghiệp nhà nước, chửi cơ quan quản lý nhà nước làm ăn vớ vẩn thì liền ý kiến (cũng như họ ý kiến về giá dầu, giá gạo,...) rằng: Nhà nước đâu không can thiệp để ra tình trạng này. 

Một số khác thì nói theo người dân rằng các doanh nghiệp bắt chẹt, ức hiếp nông dân.

1.Đổ một can sữa khác với đổ cả ngành sữa. Thật trùng hợp làm sao, chỗ duy nhất cho đến nay có người đổ sữa lại tình cờ có mặt phóng viên không chỉ của một mà một số báo. Sau đó thì dù rất nỗ lực, các phóng viên vẫn chưa tìm ra chỗ nào khác mà người ta đổ sữa. 

Sao có mặt ở đó mà phóng viên không hỏi người ta vì sao thay vì đổ bỏ người ta không đem về nhà bán cho hàng xóm hay thậm chí là cho heo ăn? Nếu mà đa số nông dân đổ sữa thì mỗi ngày họ giao sữa hai lần, phóng viên chịu khó đợi thêm kiểu gì cũng có thêm hình và có cả video nữa. 

Một người dân đổ vì bức xúc (hoặc có thể lý do gì đó như ông phó chủ tịch LĐ nói là họ đổ cho phóng viên chụp) không đồng nghĩa với cả ngành sữa phải đổ bỏ. 

Thế mà liên tục những ngày qua các chuyên gia chém gió đưa ra các con số mỗi ngày nông dân đổ cả tấn sữa!!!

2.Nhiều trẻ em không có sữa để uống mà lại đem đổ sữa. Đổ sữa là hành động vớ vẩn đầy tính toán. Nhưng ngay cả khi mà nhiều người đổ sữa thì điều đó cũng không có nghĩa rằng những trẻ em nghèo phải được uống sữa đó (dù rằng nếu được như vậy là quá tốt). 

Những trẻ em nghèo không được uống sữa bởi vì chúng nghèo. Làm gì có cái chuyện cứ cái gì thừa  phải đổ đi là những người thiếu phải được hưởng. Có 30-50% thực phẩm bị lãng phí nhưng vẫn có trên 1 tỉ người đi ngủ với cái bụng rỗng tuếch, đó là xã hội. Có nhiều cách để giải quyết vấn đề này, ví dụ quỹ Cơm có thịt chẳng hạn. Vấn đề là bao nhiêu người lên mạng chém gió rằng "tại sao trẻ em không có sữa uống mà đổ sữa" kia đã từng góp vài ngàn đồng giúp trẻ em nghèo? 

3.Tại sao nhà nước không bắt doanh nghiệp mua sữa?

Điều vớ vẩn buồn cười là cùng một người nhưng họ lên án không tiếc lời cách điều hành của nhà nước vào mọi vấn đề nhưng cứ vướng mắc gì là họ lại bắt nhà nước giải quyết. 

Những con bò ở trại súc vật quá lâu dù muốn vượt ranh giới để gặm cỏ non bên kia hàng rào nhưng khi được thả ra thảo nguyên rồi thì chúng cứ muốn người ta dắt mũi.

Nhà nước chẳng có quyền gì bắt doanh nghiệp phải mua hết sữa cả. Nhà nước có quyền bắt doanh nghiệp phải thực hiện đúng hợp đồng mua bán sữa của công ty với người dân. Những hộ dân không bán được sữa thời gian qua, thật trớ trêu, lại không có hợp đồng. 

4.Doanh nghiệp ép người dân?

Cái này có thể đúng, nhưng đó là khi họ đưa ra bản hợp đồng mua bán sữa bò với nông dân chứ không phải đến giờ khi họ trừ tiền sữa.

Người dân không được đàm phán, không được tư vấn và có khi không hiểu hết câu chữ trong hợp đồng. Họ ký vào một thỏa thuận mà chắc chắn họ thiệt hại nếu xảy ra chuyện gì đó, họ nắm dao đằng lưỡi. 

Toàn bộ quy trình lấy mẫu sữa do các công ty thu mua đảm nhiệm, người dân không có vai trò gì. Các chỉ tiêu chất lượng và mức thưởng phạt tương ứng cũng do công ty đặt ra, người dân không hiểu vẫn ký vào. 

Khi giá sữa thế giới cao thì các công ty sữa chẳng nói gì đến chất lượng, đến khi giá sữa thế giới giảm phân nửa, họ mới giở hợp đồng ra để trừ tiền nông dân. Thỏa thuận khi đẹp trời chỉ là tờ giấy, các công ty và người dân sống với nhau rất êm đềm. Còn khi trời trở gió, thỏa thuận là thỏa thuận. 


Miễn trừ trách nhiệm: Thông tin trong note này là ý kiến cá nhân và không phản ánh quan điểm của cơ quan người viết.