(Ảnh chụp trên đường ở quận 1 hẳn hoi nhé).
23/6/15
21/6/15
Note ngày 21-6-2015
Thay vì tuyên chiến với chửi tục, VN nên có chiến dịch tuyên truyền để người dân chửi tục có văn hóa :)
18/6/15
Note ngày 18-6-2015
Ngay từ khi ký hợp đồng với doanh nghiệp thì nông dân đã biết được rằng số lượng vài ba tấn bán cho doanh nghiệp xuất khẩu chiếm một tỉ lệ khá nhỏ so với tổng thu của cả vườn.
Vì vậy hãy cứ dành đủ lượng hàng để bán cho doanh nghiệp theo hợp đồng, còn lại thì tự tìm cách tiêu thụ thay vì than thở doanh nghiệp mua ít quá mà tôi đã lỡ trồng cả vườn theo tiêu chuẩn VietGAP rồi.
Với nỗ lực của mọi thành phần, tiêu thụ vải năm nay đã tốt hơn rất nhiều so với các năm trước. Vậy nên, nông dân và nhất là những người viết đừng cố tìm cách đẩy vấn đề lên rằng vải VietGAP không bán cho doanh nghiệp đi Mỹ, đi Úc được nên phải bán qua Trung Quốc.
Làm VietGAP mới chỉ là tiêu chuẩn tối thiểu để đảm bảo rằng sản phẩm mà người làm ra là an toàn (ít nhất là với tiêu chuẩn của VN) với người sử dụng.
Một khi nông dân nghĩ rằng mình cần làm ra trái vải với tiêu chuẩn cao nhất của thế giới vì rằng mình phải làm thế cho bản thân, cho người dùng và cho thương hiệu nông sản VN, thì khi đó đầu ra chẳng lo thiếu và giá sẽ cao.
Ôi, lại nghĩ về Nhật nữa rồi!!!
Viết khi đọc bài này: http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/hang-hoa/vai-dat-chuan-phai-ban-voi-cho-trung-quoc-3235426.html
24/4/15
Xúc phạm heo!
Thông tin một người chăn nuôi ở Vĩnh Long cho heo nghe nhạc của Đàm Vĩnh Hưng và Lý Hải để giúp heo đẻ tốt, thịt ngon (trước giờ tôi cứ nghĩ khi nghe nhạc của hai vị này thì heo sẽ chết, hoặc ít ra cũng bị điên cơ) lẽ ra nên được các nhà báo khoa học (hay ít ra thì viết về nông nghiệp ) giải quyết thì đỡ cho bà con biết mấy. Đằng này, nó bị lái theo hướng giật gân, câu khách với nhiều thông tin cố làm cho câu chuyện thêm phần ly kỳ và mơ hồ hơn.
Trước đó người ta đã nuôi bò bằng nhạc giao hưởng, nuôi gà bằng nhạc jazz rồi. Tất cả những câu chuyện về việc mở nhạc cho heo, gà hay bò để làm tăng chất lượng thịt, sữa trứng chỉ là những trò pr mà người nuôi cố tình (hoặc tưởng thật) kể cho mọi người nghe. Chưa có đủ bằng chứng khoa học khẳng định cho những kiểu chăn nuôi ấy.
Nếu thực sự cho động vật nghe nhạc giúp chúng dễ đậu thai, đẻ nhiều hơn và chất lượng thịt thơm ngon hơn thì những tập đoàn chăn nuôi lớn như CP, Japfa, Emivest,.. hẳn sẽ không ngần ngại mời các ca sĩ nổi tiếng nhất của VN về hát cho heo gà của họ nghe mà còn đầu tư cả giàn chiếu phim 3D cho chúng giải trí nữa.
Do nghề nghiệp mà tôi có dịp được vào tận chuồng heo, gà của một số tập đoàn chăn nuôi lớn (không phải tôi nói cho oai gì, nhưng vào được những chỗ ấy còn khó hơn vào bảo tàng gấp mấy lần, nhưng đó là một đề tài khác). Nhưng tất cả các trại chăn nuôi của họ chẳng có nhạc nhẽo gì tất. Heo gà sống trong chuồng một cách đầy cam chịu với vòng đời ngắn hơn nhiều so với động vật chăn thả bên ngoài. Chỉ có hai nguồn phát nhạc trong các trại heo gà là từ chiếc tivi trong phòng công nhân hoặc từ điện thoại của họ khi rảnh rỗi.
Lạ cái là người ta tin ngay việc heo gà sẽ lên thánh khi được nghe nhạc (nên mới xuất hiện trên báo nhiều đến thế). Tôi cứ đoán bừa rằng việc mở nhạc trong chăn nuôi nó mang một ý nghĩa… khoa học hơn rất nhiều.
Vào khoảng năm 1890 tại Nga, nhà khoa học Ivan Pavlov nghiên cứu về hệ thống tiêu hóa của một con chó giống chăn cừu Đức nuôi tại phòng thí nghiệm. Cũng giống như con người, khi thấy thức ăn thì con chó sẽ tiết nước bọt, dạ dày sẽ tiết ra dịch vị để chuẩn bị tiêu hóa thức ăn (đây gọi là phản xạ không điều kiện, tức là nó tự thế chứ em cũng chẳng biết vì sao nó thế). Nhưng ông Ivan Pavlov nhận thấy rằng, không chỉ có thức ăn mới làm cho con chó tiết ra dịch vị mà tiếng bước chân của người đem thức ăn đến cho nó cũng có tác dụng tương tự. Nghĩa là mỗi khi nghe tiếng bước chân của người đem thức ăn đến gần thì dù chưa nhìn thấy thức ăn con chó cũng tiết ra dịch vị như thấy thức ăn.
Điều này được giải thích là do trong quá trình chăm sóc, mỗi lần nghe thấy âm thanh tiếng bước chân của người cho ăn thì cũng là lúc con chó có thức ăn (và tiết ra dịch vị). Do đó, lâu dần tiếng bước chân tạo ra một phản xạ ở con chó như là thức ăn. Nghiên cứu này được Ivan Pavlov phát triển thành định luật phản xạ có điều kiện, có lẽ là công trình giúp ông đạt giải Nobel năm 1904.
Gọi là phản xạ có điều kiện vì nó phải có thêm một yếu tố khác nữa (điều kiện) thì mới hình thành nên phản xạ. Nếu không có thức ăn thì tiếng bước chân của con người chẳng thể làm cho chú chó tiết ra dịch tiêu hóa được. Nhưng khi đã được thiết lập rồi thì dù không có thức ăn, tiếng bước chân vẫn làm được điều trên. Nếu chạm tay vào nước sôi cơ thể sẽ tự động có phản ứng rụt tay lại là phản xạ không điều kiện nhưng đến tháng nhận lương về đưa cho vợ là phản xạ có điều kiện (nếu không thì còn lâu mới đưa keke).
Vì vậy, việc cho động vật nghe nhạc thực ra là dạng thiết lập phản xạ có điều kiện. Thường khi cho ăn thì người ta cho chúng nghe nhạc. Sau này, mỗi khi có tiếng nhạc là động vật lại tiết ra dịch vị và cảm giác thèm ăn. Hoặc như trường hợp heo của bác Nguyễn Vũ Phương ở Vĩnh Long thì khi chúng ngủ được nghe nhạc lâu dần thành quen, khi nào mở nhạc chúng đều nhắm mắt lim dim còn khi tắt nhạc là phải dậy đòi ăn .
Đó cũng là bí quyết của người Nhật Bản khi nuôi bò Kobe, loại bò ngon nhất thế giới. Bò Kobe được nghe nhạc giao hưởng khi ăn nhưng không đồng nghĩa vì nghe nhạc nên thịt bò Kobe ngon. Đơn giản người nuôi chỉ muốn tạo ra một phản xạ có điều kiện cho bò là khi nghe nhạc chúng sẽ tiết ra dịch vị ở dạ dày và thèm ăn.
Đến thời điểm vỗ béo, bò Kobe cần ăn nhiều hơn thông thường để có lượng mỡ đủ lớn. Khi đó, ở giữa các bữa ăn như thường lệ, người nuôi sẽ mở nhạc để bò tiết ra dịch vị và cảm giác thèm ăn để ăn được nhiều hơn dù rằng chúng chẳng đói đến mức đó. Tích mỡ trong giai đoạn vỗ béo trước khi xuất chuồng cực kỳ quan trọng trong kỹ thuật nuôi bò Kobe. Nếu không đủ mỡ (và sau đó là đánh tan mỡ cho len lỏi vào các thớ thịt) thì thịt bò sẽ không đạt chất lượng. Đó là lý do ngoài cho bò nghe nhạc để ăn nhiều hơn, người ta còn cho bò uống bia và mát xa cho nó
Công trình nghiên cứu về phản xạ có điều kiện của Pavlov đã được đưa vào chương trình sinh học cấp 2 ở VN từ lâu rồi. Không hiểu sao khi được hỏi về việc cho heo nghe nhạc để dễ đẻ thì Đàm Vĩnh Hưng lại tỏ ra bất ngờ còn Lý Hải thì sốc vì không ngờ heo cũng biết nghe nhạc.
Nói như thế là xúc phạm heo. (Trong tiểu thuyết Trai súc vật của George Orwell thì sau này heo sẽ tiến hóa thành người và chúng đã xây dựng thành công chủ nghĩa gì gì đó ở trại súc vật cũng như có phát ngôn nổi tiếng “Mọi loài vật đều bình đẳng nhưng một số loài bình đẳng hơn những loài khác”).
Tất nhiên, không thể bỏ qua hoàn toàn rằng âm thanh (đặc biệt là âm nhạc) có một tác dụng tích tới con vật (và hình như cả với con người). Âm thanh ảnh hưởng tới con người theo 4 cách là sinh lý, tâm lý, nhận thức và hành vi. Nhưng đây là một câu chuyện khác có thời gian tôi sẽ kể. Lấy một ví dụ về tác động của âm thanh tới sinh lý thế này nhé: bạn có để ý rằng khi ra biển nghe sóng vỗ thấy dễ chịu không? Tần số của sóng biến khi trời êm dịu vào khoảng 12 chu kỳ/ phút, thật lạ là con số này cũng gần bằng số lần hít thở trong một phút của người khi ngủ. Có lẽ đó là lý do vì sao người ta thường nghĩ tới bãi biển khi được nghỉ lễ.
Về vấn đề nuôi heo bằng âm nhạc, tôi tâm đắc nhất là phát biểu của ông Nguyễn Đăng Vang, Chủ tịch hội chăn nuôi VN. Ông Vang nói rằng, âm thanh nhẹ nhàng sẽ khiến vật nuôi không bị stress, thoải mái và phát triển tốt. Còn âm thanh tin tức thời sự có nhiều cường độ, hỗn tạp, ngay chính con người lúc muốn nghe lúc không huống gì con vật. Vật nuôi nếu bị âm thanh lớn, có tiếng động nhiều sẽ hoảng sợ, cơ thể sẽ mệt mỏi, stress và gây ra những tác dụng xấu khác. Nói túm lại thì ông Vang cho rằng heo nghe thời sự coi chừng bị ức chế!
Cái này thì hẳn nhiều người (trong đó có tôi) hoàn toàn đồng ý với ông Vang. Chương trình thời sự lúc 19 giờ hàng ngày chỉ có 45 phút mà có đến hơn 20 phút đưa tin về hoạt động vô thưởng vô phạt của các bác nào đó, có hôm chỉ đọc mỗi một cái toàn văn gì gì đó là hết luôn thời lượng cho tin tức trong nước thì không bị ức chế mới lạ!
Trước đó người ta đã nuôi bò bằng nhạc giao hưởng, nuôi gà bằng nhạc jazz rồi. Tất cả những câu chuyện về việc mở nhạc cho heo, gà hay bò để làm tăng chất lượng thịt, sữa trứng chỉ là những trò pr mà người nuôi cố tình (hoặc tưởng thật) kể cho mọi người nghe. Chưa có đủ bằng chứng khoa học khẳng định cho những kiểu chăn nuôi ấy.
Nếu thực sự cho động vật nghe nhạc giúp chúng dễ đậu thai, đẻ nhiều hơn và chất lượng thịt thơm ngon hơn thì những tập đoàn chăn nuôi lớn như CP, Japfa, Emivest,.. hẳn sẽ không ngần ngại mời các ca sĩ nổi tiếng nhất của VN về hát cho heo gà của họ nghe mà còn đầu tư cả giàn chiếu phim 3D cho chúng giải trí nữa.
Do nghề nghiệp mà tôi có dịp được vào tận chuồng heo, gà của một số tập đoàn chăn nuôi lớn (không phải tôi nói cho oai gì, nhưng vào được những chỗ ấy còn khó hơn vào bảo tàng gấp mấy lần, nhưng đó là một đề tài khác). Nhưng tất cả các trại chăn nuôi của họ chẳng có nhạc nhẽo gì tất. Heo gà sống trong chuồng một cách đầy cam chịu với vòng đời ngắn hơn nhiều so với động vật chăn thả bên ngoài. Chỉ có hai nguồn phát nhạc trong các trại heo gà là từ chiếc tivi trong phòng công nhân hoặc từ điện thoại của họ khi rảnh rỗi.
Lạ cái là người ta tin ngay việc heo gà sẽ lên thánh khi được nghe nhạc (nên mới xuất hiện trên báo nhiều đến thế). Tôi cứ đoán bừa rằng việc mở nhạc trong chăn nuôi nó mang một ý nghĩa… khoa học hơn rất nhiều.
Vào khoảng năm 1890 tại Nga, nhà khoa học Ivan Pavlov nghiên cứu về hệ thống tiêu hóa của một con chó giống chăn cừu Đức nuôi tại phòng thí nghiệm. Cũng giống như con người, khi thấy thức ăn thì con chó sẽ tiết nước bọt, dạ dày sẽ tiết ra dịch vị để chuẩn bị tiêu hóa thức ăn (đây gọi là phản xạ không điều kiện, tức là nó tự thế chứ em cũng chẳng biết vì sao nó thế). Nhưng ông Ivan Pavlov nhận thấy rằng, không chỉ có thức ăn mới làm cho con chó tiết ra dịch vị mà tiếng bước chân của người đem thức ăn đến cho nó cũng có tác dụng tương tự. Nghĩa là mỗi khi nghe tiếng bước chân của người đem thức ăn đến gần thì dù chưa nhìn thấy thức ăn con chó cũng tiết ra dịch vị như thấy thức ăn.
Điều này được giải thích là do trong quá trình chăm sóc, mỗi lần nghe thấy âm thanh tiếng bước chân của người cho ăn thì cũng là lúc con chó có thức ăn (và tiết ra dịch vị). Do đó, lâu dần tiếng bước chân tạo ra một phản xạ ở con chó như là thức ăn. Nghiên cứu này được Ivan Pavlov phát triển thành định luật phản xạ có điều kiện, có lẽ là công trình giúp ông đạt giải Nobel năm 1904.
Gọi là phản xạ có điều kiện vì nó phải có thêm một yếu tố khác nữa (điều kiện) thì mới hình thành nên phản xạ. Nếu không có thức ăn thì tiếng bước chân của con người chẳng thể làm cho chú chó tiết ra dịch tiêu hóa được. Nhưng khi đã được thiết lập rồi thì dù không có thức ăn, tiếng bước chân vẫn làm được điều trên. Nếu chạm tay vào nước sôi cơ thể sẽ tự động có phản ứng rụt tay lại là phản xạ không điều kiện nhưng đến tháng nhận lương về đưa cho vợ là phản xạ có điều kiện (nếu không thì còn lâu mới đưa keke).
Vì vậy, việc cho động vật nghe nhạc thực ra là dạng thiết lập phản xạ có điều kiện. Thường khi cho ăn thì người ta cho chúng nghe nhạc. Sau này, mỗi khi có tiếng nhạc là động vật lại tiết ra dịch vị và cảm giác thèm ăn. Hoặc như trường hợp heo của bác Nguyễn Vũ Phương ở Vĩnh Long thì khi chúng ngủ được nghe nhạc lâu dần thành quen, khi nào mở nhạc chúng đều nhắm mắt lim dim còn khi tắt nhạc là phải dậy đòi ăn .
Đó cũng là bí quyết của người Nhật Bản khi nuôi bò Kobe, loại bò ngon nhất thế giới. Bò Kobe được nghe nhạc giao hưởng khi ăn nhưng không đồng nghĩa vì nghe nhạc nên thịt bò Kobe ngon. Đơn giản người nuôi chỉ muốn tạo ra một phản xạ có điều kiện cho bò là khi nghe nhạc chúng sẽ tiết ra dịch vị ở dạ dày và thèm ăn.
Đến thời điểm vỗ béo, bò Kobe cần ăn nhiều hơn thông thường để có lượng mỡ đủ lớn. Khi đó, ở giữa các bữa ăn như thường lệ, người nuôi sẽ mở nhạc để bò tiết ra dịch vị và cảm giác thèm ăn để ăn được nhiều hơn dù rằng chúng chẳng đói đến mức đó. Tích mỡ trong giai đoạn vỗ béo trước khi xuất chuồng cực kỳ quan trọng trong kỹ thuật nuôi bò Kobe. Nếu không đủ mỡ (và sau đó là đánh tan mỡ cho len lỏi vào các thớ thịt) thì thịt bò sẽ không đạt chất lượng. Đó là lý do ngoài cho bò nghe nhạc để ăn nhiều hơn, người ta còn cho bò uống bia và mát xa cho nó
Công trình nghiên cứu về phản xạ có điều kiện của Pavlov đã được đưa vào chương trình sinh học cấp 2 ở VN từ lâu rồi. Không hiểu sao khi được hỏi về việc cho heo nghe nhạc để dễ đẻ thì Đàm Vĩnh Hưng lại tỏ ra bất ngờ còn Lý Hải thì sốc vì không ngờ heo cũng biết nghe nhạc.
Nói như thế là xúc phạm heo. (Trong tiểu thuyết Trai súc vật của George Orwell thì sau này heo sẽ tiến hóa thành người và chúng đã xây dựng thành công chủ nghĩa gì gì đó ở trại súc vật cũng như có phát ngôn nổi tiếng “Mọi loài vật đều bình đẳng nhưng một số loài bình đẳng hơn những loài khác”).
Tất nhiên, không thể bỏ qua hoàn toàn rằng âm thanh (đặc biệt là âm nhạc) có một tác dụng tích tới con vật (và hình như cả với con người). Âm thanh ảnh hưởng tới con người theo 4 cách là sinh lý, tâm lý, nhận thức và hành vi. Nhưng đây là một câu chuyện khác có thời gian tôi sẽ kể. Lấy một ví dụ về tác động của âm thanh tới sinh lý thế này nhé: bạn có để ý rằng khi ra biển nghe sóng vỗ thấy dễ chịu không? Tần số của sóng biến khi trời êm dịu vào khoảng 12 chu kỳ/ phút, thật lạ là con số này cũng gần bằng số lần hít thở trong một phút của người khi ngủ. Có lẽ đó là lý do vì sao người ta thường nghĩ tới bãi biển khi được nghỉ lễ.
Về vấn đề nuôi heo bằng âm nhạc, tôi tâm đắc nhất là phát biểu của ông Nguyễn Đăng Vang, Chủ tịch hội chăn nuôi VN. Ông Vang nói rằng, âm thanh nhẹ nhàng sẽ khiến vật nuôi không bị stress, thoải mái và phát triển tốt. Còn âm thanh tin tức thời sự có nhiều cường độ, hỗn tạp, ngay chính con người lúc muốn nghe lúc không huống gì con vật. Vật nuôi nếu bị âm thanh lớn, có tiếng động nhiều sẽ hoảng sợ, cơ thể sẽ mệt mỏi, stress và gây ra những tác dụng xấu khác. Nói túm lại thì ông Vang cho rằng heo nghe thời sự coi chừng bị ức chế!
Cái này thì hẳn nhiều người (trong đó có tôi) hoàn toàn đồng ý với ông Vang. Chương trình thời sự lúc 19 giờ hàng ngày chỉ có 45 phút mà có đến hơn 20 phút đưa tin về hoạt động vô thưởng vô phạt của các bác nào đó, có hôm chỉ đọc mỗi một cái toàn văn gì gì đó là hết luôn thời lượng cho tin tức trong nước thì không bị ức chế mới lạ!
23/1/15
Apple Mỹ có đầy vi khuẩn!
Đến thời điểm này thì các cơ quan chức năng vẫn chưa tìm thấy táo có nguốc gốc từ công ty Bidart Bros (California) xuất khẩu về VN.
Thông tin cảnh báo trước đó của Mạng lưới cảnh báo an toàn thực phẩm toàn cầu cũng nói là có nguy cơ táo nhiễm khuẩn vào VN. Từ đó VN mới phải tiến hành xác minh xem có hay không.
Cũng cần lưu ý thêm là táo VN nhập khẩu từ Mỹ chủ yếu (trên 90%) từ bang Washington còn trang trại của Bidart Bros ở Cali. Họ chỉ trồng 2 loại táo là Gala và Granny Smith với khối lượng chưa đến 0,5% tổng sản lượng hai loại táo này trên toàn nước Mỹ. Nước Mỹ có hàng chục ngàn chủ trang trại và công ty gia đình trồng táo như Bidart Bros. Như vậy có thể suy luận rằng xác xuất VN mua táo của công ty này là rất thấp. Và những bệnh nhân bị nhiễm bệnh nghi từ táo cũng là ăn táo caramel (tức là táo đã chế biến, giống như táo làm mứt vậy) chứ không phải ăn táo tươi.
Vậy mà các báo đã thi nhau táo nhiễm khuẩn, táo chết người có bán tại VN, tràn lan tại VN,... như thật.
Đưa tin kiểu đó có lợi gì cho người tiêu dùng, cho doanh nghiệp, cho xã hội?
Tip cho các chuyên gia chém gió: Nếu muốn tìm vi khuẩn trên sản phẩm táo Mỹ ở VN, cách tốt nhất là đem mấy sản phẩm của Apple (như iphone, ipad và Macbook) đi phân tích thì có đủ các loại vi khuẩn trên đó rồi tha hồ viết.
22/1/15
A dua chém gió
Vừa xem một clip về hai thợ mộc Nhật Bản ghép 2 miếng gỗ với nhau. Hay nhất là có hàng trăm like và bình luận theo kiểu "Hoàn hảo, đúng là người Nhật, xem mà học hỏi, VN mình chẳng bao giờ làm được, vân vân và vân vân".
Thời xưa để xây đình chùa, làm một cái nhà lớn 5 gian ba chái với đủ mọi vật dụng từ sập gụ, tủ chè đến bàn ghế... nhưng những thợ mộc của chúng ta có dùng đến một cái đinh nào đâu.
Thế hồi đó các cụ nhà ta dùng cái gì để ghép gỗ? Bằng keo con voi à?
Có những người cả đời ăn cơm mà không biết cây lúa như thế nào, thậm chí một hạt thóc họ cũng không biết. Có những người ngày nào cũng uống sữa nhưng không biết con bò nó trông thế nào. Cho nên nếu thấy clip Nhật Bản trồng lúa, nuôi bò thì họ cũng ồ à như thế mà thôi.
21/1/15
Những điều vớ vẩn về sữa bò tươi
Thông tin về việc người dân Lâm Đồng đổ sữa bò tươi ngay lập tức thu hút dư luận.
Người ta nghĩ ngay tới hình ảnh những em bé nghèo cả tháng không có một miếng thịt huống chi là uống sữa mỗi ngày mà sữa đem đi đổ.
Người khác thì gào lên, có cái nước nào như thế này không, sữa mua cho con thì cao chót vót mà sữa bò của người dân không bán được đem đổ bỏ.
Một số người cứ mở miệng là chửi doanh nghiệp nhà nước, chửi cơ quan quản lý nhà nước làm ăn vớ vẩn thì liền ý kiến (cũng như họ ý kiến về giá dầu, giá gạo,...) rằng: Nhà nước đâu không can thiệp để ra tình trạng này.
Một số khác thì nói theo người dân rằng các doanh nghiệp bắt chẹt, ức hiếp nông dân.
1.Đổ một can sữa khác với đổ cả ngành sữa. Thật trùng hợp làm sao, chỗ duy nhất cho đến nay có người đổ sữa lại tình cờ có mặt phóng viên không chỉ của một mà một số báo. Sau đó thì dù rất nỗ lực, các phóng viên vẫn chưa tìm ra chỗ nào khác mà người ta đổ sữa.
Sao có mặt ở đó mà phóng viên không hỏi người ta vì sao thay vì đổ bỏ người ta không đem về nhà bán cho hàng xóm hay thậm chí là cho heo ăn? Nếu mà đa số nông dân đổ sữa thì mỗi ngày họ giao sữa hai lần, phóng viên chịu khó đợi thêm kiểu gì cũng có thêm hình và có cả video nữa.
Một người dân đổ vì bức xúc (hoặc có thể lý do gì đó như ông phó chủ tịch LĐ nói là họ đổ cho phóng viên chụp) không đồng nghĩa với cả ngành sữa phải đổ bỏ.
Thế mà liên tục những ngày qua các chuyên gia chém gió đưa ra các con số mỗi ngày nông dân đổ cả tấn sữa!!!
2.Nhiều trẻ em không có sữa để uống mà lại đem đổ sữa. Đổ sữa là hành động vớ vẩn đầy tính toán. Nhưng ngay cả khi mà nhiều người đổ sữa thì điều đó cũng không có nghĩa rằng những trẻ em nghèo phải được uống sữa đó (dù rằng nếu được như vậy là quá tốt).
Những trẻ em nghèo không được uống sữa bởi vì chúng nghèo. Làm gì có cái chuyện cứ cái gì thừa phải đổ đi là những người thiếu phải được hưởng. Có 30-50% thực phẩm bị lãng phí nhưng vẫn có trên 1 tỉ người đi ngủ với cái bụng rỗng tuếch, đó là xã hội. Có nhiều cách để giải quyết vấn đề này, ví dụ quỹ Cơm có thịt chẳng hạn. Vấn đề là bao nhiêu người lên mạng chém gió rằng "tại sao trẻ em không có sữa uống mà đổ sữa" kia đã từng góp vài ngàn đồng giúp trẻ em nghèo?
3.Tại sao nhà nước không bắt doanh nghiệp mua sữa?
Điều vớ vẩn buồn cười là cùng một người nhưng họ lên án không tiếc lời cách điều hành của nhà nước vào mọi vấn đề nhưng cứ vướng mắc gì là họ lại bắt nhà nước giải quyết.
Những con bò ở trại súc vật quá lâu dù muốn vượt ranh giới để gặm cỏ non bên kia hàng rào nhưng khi được thả ra thảo nguyên rồi thì chúng cứ muốn người ta dắt mũi.
Nhà nước chẳng có quyền gì bắt doanh nghiệp phải mua hết sữa cả. Nhà nước có quyền bắt doanh nghiệp phải thực hiện đúng hợp đồng mua bán sữa của công ty với người dân. Những hộ dân không bán được sữa thời gian qua, thật trớ trêu, lại không có hợp đồng.
4.Doanh nghiệp ép người dân?
Cái này có thể đúng, nhưng đó là khi họ đưa ra bản hợp đồng mua bán sữa bò với nông dân chứ không phải đến giờ khi họ trừ tiền sữa.
Người dân không được đàm phán, không được tư vấn và có khi không hiểu hết câu chữ trong hợp đồng. Họ ký vào một thỏa thuận mà chắc chắn họ thiệt hại nếu xảy ra chuyện gì đó, họ nắm dao đằng lưỡi.
Toàn bộ quy trình lấy mẫu sữa do các công ty thu mua đảm nhiệm, người dân không có vai trò gì. Các chỉ tiêu chất lượng và mức thưởng phạt tương ứng cũng do công ty đặt ra, người dân không hiểu vẫn ký vào.
Khi giá sữa thế giới cao thì các công ty sữa chẳng nói gì đến chất lượng, đến khi giá sữa thế giới giảm phân nửa, họ mới giở hợp đồng ra để trừ tiền nông dân. Thỏa thuận khi đẹp trời chỉ là tờ giấy, các công ty và người dân sống với nhau rất êm đềm. Còn khi trời trở gió, thỏa thuận là thỏa thuận.
Miễn trừ trách nhiệm: Thông tin trong note này là ý kiến cá nhân và không phản ánh quan điểm của cơ quan người viết.
Người ta nghĩ ngay tới hình ảnh những em bé nghèo cả tháng không có một miếng thịt huống chi là uống sữa mỗi ngày mà sữa đem đi đổ.
Người khác thì gào lên, có cái nước nào như thế này không, sữa mua cho con thì cao chót vót mà sữa bò của người dân không bán được đem đổ bỏ.
Một số người cứ mở miệng là chửi doanh nghiệp nhà nước, chửi cơ quan quản lý nhà nước làm ăn vớ vẩn thì liền ý kiến (cũng như họ ý kiến về giá dầu, giá gạo,...) rằng: Nhà nước đâu không can thiệp để ra tình trạng này.
Một số khác thì nói theo người dân rằng các doanh nghiệp bắt chẹt, ức hiếp nông dân.
1.Đổ một can sữa khác với đổ cả ngành sữa. Thật trùng hợp làm sao, chỗ duy nhất cho đến nay có người đổ sữa lại tình cờ có mặt phóng viên không chỉ của một mà một số báo. Sau đó thì dù rất nỗ lực, các phóng viên vẫn chưa tìm ra chỗ nào khác mà người ta đổ sữa.
Sao có mặt ở đó mà phóng viên không hỏi người ta vì sao thay vì đổ bỏ người ta không đem về nhà bán cho hàng xóm hay thậm chí là cho heo ăn? Nếu mà đa số nông dân đổ sữa thì mỗi ngày họ giao sữa hai lần, phóng viên chịu khó đợi thêm kiểu gì cũng có thêm hình và có cả video nữa.
Một người dân đổ vì bức xúc (hoặc có thể lý do gì đó như ông phó chủ tịch LĐ nói là họ đổ cho phóng viên chụp) không đồng nghĩa với cả ngành sữa phải đổ bỏ.
Thế mà liên tục những ngày qua các chuyên gia chém gió đưa ra các con số mỗi ngày nông dân đổ cả tấn sữa!!!
2.Nhiều trẻ em không có sữa để uống mà lại đem đổ sữa. Đổ sữa là hành động vớ vẩn đầy tính toán. Nhưng ngay cả khi mà nhiều người đổ sữa thì điều đó cũng không có nghĩa rằng những trẻ em nghèo phải được uống sữa đó (dù rằng nếu được như vậy là quá tốt).
Những trẻ em nghèo không được uống sữa bởi vì chúng nghèo. Làm gì có cái chuyện cứ cái gì thừa phải đổ đi là những người thiếu phải được hưởng. Có 30-50% thực phẩm bị lãng phí nhưng vẫn có trên 1 tỉ người đi ngủ với cái bụng rỗng tuếch, đó là xã hội. Có nhiều cách để giải quyết vấn đề này, ví dụ quỹ Cơm có thịt chẳng hạn. Vấn đề là bao nhiêu người lên mạng chém gió rằng "tại sao trẻ em không có sữa uống mà đổ sữa" kia đã từng góp vài ngàn đồng giúp trẻ em nghèo?
3.Tại sao nhà nước không bắt doanh nghiệp mua sữa?
Điều vớ vẩn buồn cười là cùng một người nhưng họ lên án không tiếc lời cách điều hành của nhà nước vào mọi vấn đề nhưng cứ vướng mắc gì là họ lại bắt nhà nước giải quyết.
Những con bò ở trại súc vật quá lâu dù muốn vượt ranh giới để gặm cỏ non bên kia hàng rào nhưng khi được thả ra thảo nguyên rồi thì chúng cứ muốn người ta dắt mũi.
Nhà nước chẳng có quyền gì bắt doanh nghiệp phải mua hết sữa cả. Nhà nước có quyền bắt doanh nghiệp phải thực hiện đúng hợp đồng mua bán sữa của công ty với người dân. Những hộ dân không bán được sữa thời gian qua, thật trớ trêu, lại không có hợp đồng.
4.Doanh nghiệp ép người dân?
Cái này có thể đúng, nhưng đó là khi họ đưa ra bản hợp đồng mua bán sữa bò với nông dân chứ không phải đến giờ khi họ trừ tiền sữa.
Người dân không được đàm phán, không được tư vấn và có khi không hiểu hết câu chữ trong hợp đồng. Họ ký vào một thỏa thuận mà chắc chắn họ thiệt hại nếu xảy ra chuyện gì đó, họ nắm dao đằng lưỡi.
Toàn bộ quy trình lấy mẫu sữa do các công ty thu mua đảm nhiệm, người dân không có vai trò gì. Các chỉ tiêu chất lượng và mức thưởng phạt tương ứng cũng do công ty đặt ra, người dân không hiểu vẫn ký vào.
Khi giá sữa thế giới cao thì các công ty sữa chẳng nói gì đến chất lượng, đến khi giá sữa thế giới giảm phân nửa, họ mới giở hợp đồng ra để trừ tiền nông dân. Thỏa thuận khi đẹp trời chỉ là tờ giấy, các công ty và người dân sống với nhau rất êm đềm. Còn khi trời trở gió, thỏa thuận là thỏa thuận.
Miễn trừ trách nhiệm: Thông tin trong note này là ý kiến cá nhân và không phản ánh quan điểm của cơ quan người viết.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
